Vì thế, Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc BE Kịch Bản rất có thể là tác phẩm cổ trang đáng mong đợi tiếp theo của anh chàng. Trong khi đó, Bạch Lộc cũng là gương mặt nổi danh từ những tác phẩm cổ trang. Được đông đảo khán giả biết đến với những vai diễn Chiêu Diêu, Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa, Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương…
Mạt Nhật Chương Lang, Địa Cầu Kỷ Nguyên, Siêu thời không xuyê việt. Thời Không Hành Tẩu Giả, Trở lại thời đại đồ đá,Trở Về Quá Khứ Thành Mèo, Tai Ách Kỷ Nguyên,Vu giới thuật sĩ. Vườn Nhà Ta Là Bãi Rác Dị Giới. Nhất Thụy Vạn Niên. Long Châu TRọng Sinh Nappa. Ta
Tác giả: Đằng La Vi Chi. Tên truyện: Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Bad Ending Kịch Bản. Editor: Xích Linh Group. Lịch đăng: Chưa rõ. Nguồn truyện: Truyện Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc BE Kịch Bản (Tangthuvien) Thể loại: Tiên hiệp, Huyền huyễn, Tấn giang. Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý
16:44. 【Lồng Tiếng】 Phim Ngôn Tình Siêu Hay | Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương Tập 26 | iQIYI Vietnam. Vi Tiểu Đệ. 60 Lượt xem. 5:07. [VIETSUB] Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE - Tập 1 | La Vân Hi & Triệu Lệ Dĩnh | FMV. kana-chan_. 120 Lượt xem. 28:20.
Tên: Hắc Nguyệt Quang cầm chắc kịch bản BE Tên phim chuyển thể: Trường Nguyệt Tẫn Minh Tác giả:Đằng La Vi Chi Thể loại:Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược Số chương: 139 Trạng thái: Hoàn ----- Văn án Phía trên tường thành, sau khi cùng đường bí lõi, thanh kiếm của phản quân đặt tại trên cổ ta.
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Ma thần tà vật trời sinh yếu ớt x thần nữ phượng hoàng chính đạo sáng ngời, xuyên qua trăm năm, cốt truyện ngược luyến tàn tâm. Từ khi Đạm Đài Tẫn được sinh ra, hắn chưa bao giờ khóc. Bị khoét mắt, chặt đứt kinh mạch, chẳng ai thấy hắn tỏ ra yếu đuối. Cho tới một ngày nọ, tất cả mọi người sẽ khó mà quên được khuôn mặt tràn ngập vẻ van xin, khuôn mặt ấy đẫm máu tươi, từng giọt từng giọt nối nhau rơi xuống. —————————————————————— Đón đọc truyện sớm nhất tại website Tủ sách xinh xinh. Truyện thuộc thể loại thường được cập nhật nhanh nhất tại web Tủ Sách Xinh Xinh do nhóm You’re My Hope thực hiện. Ngoài ra, còn rất nhiều thể loại hấp dẫn, thú vị cùng với nhiều đầu truyện hay và hoàn toàn miễn phí được các bạn độc giả đón là web và bộ truyện sẽ làm các bạn vui vẻ và có một ngày tràn đầy năng lượng. Đừng quên thả tim và bình luận thật nhiều để ủng hộ nhóm tụi mình có thêm động lực ra chap mới và các bộ truyện mới nhé và cũng đừng quên follow page của tụi mình nữa nhé You’remyhopeCác bạn thường xuyên ủng hộ website truyện tranh online Tủ Sách Xinh Xinh, để web có thể tích cực ra được nhiều truyện hay nữa nhaaaaaa. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ với chúng mình để chúng mình trở nên tốt hơn. Chúc các bạn có buổi đọc truyện vui vẻ và thư giãn sau giờ học và làm việc.
“ Tam tiểu thư, người cứ chạy trước đừng quay đầu lại.” Lúc Lê Tô Tô có ý thức, bỗng nhiên bị người khác đẩy. Nàng bị trượt chân, từ trên sườn núi lăn xuống. Tháng mười hai, trên mặt đất đầy tuyết đọng, lạnh đến thấu xương, trên người cũng đau. Đến lúc sắp đụng vào sườn núi, trên cổ tay của Lê Tô Tô, bỗng chốc xuất hiện một chiếc vòng tay ngọc trắng. Vòng tay này lưu chuyển năm màu, nàng khó khăn lắm mới ổn định được thân mình. Lê Tô Tô đầu váng mắt hoa, sau một lúc lâu mới hồi thần. Lọt vào trong mắt là một mảnh trắng xoá, nàng từ trên mặt đất ngồi dậy, phát hiện mình thật là chật vật. Áo khoác trên người bị bẩn, búi tóc thì rơi xuống dưới, trên chân giày thêu cũng bị rơi một chiếc. Tô Tô chống lên thân cây, từ trên mặt đất ngồi dậy. Trên tay nàng là vòng ngọc, truyền đến một giọng nói nhỏ, nó nghiêm trang “ Chủ nhân, đây là nhân gian 500 năm về trước.” Bầu trời vẫn còn tuyết rơi. Tô Tô vươn tay, bông tuyết rơi xuống lòng bàn tay nàng, chốc lát bị nhiệt độ cơ thể hoà tan, trong không khí tràn ngập linh khí. Khuôn mặt nhỏ của nàng tái nhợt, lộ ra vài điểm kinh ngạc. Thế giới 500 năm sau, là nơi tràn ngập sương đen, yêu ma quỷ quái hoành hành, linh khí thưa thớt, ít đến đáng thương. “ Diệp Tịch Vụ đồng ý nhường thân thể cho ta?” Vòng ngọc dừng một chút, nói “ Nàng nói, nàng hy vọng tương lai của ngươi, có thể nắm được tà vật trong tay, giữ được phụ thân cùng tổ mẫu của nàng.” Tô Tô nói “ Ngươi nói cho Diệp Tịch Vụ, ta đồng ý.” “ Xuyên qua 500 năm, ta không có linh lực, ta muốn bắt đầu ngủ đông, nếu có nguy hiểm đến tính mạng, ngươi gọi ta.” “ Được.” Nàng nâng bàn tay mảnh khảnh, vuốt vuốt vòng ngọc. Thượng quang của vòng tay ảm đạm một chút, lâm vào yên lặng. Tô Tô nhắm mắt lại, ký ức của nguyên chủ Diệp Tịch Vụ bắt đầu xuất hiện trong đầu Tô Tô. Suy cho cùng không phải thân thể của mình, ký ức đứt quãng, vô cùng mờ ảo. Diệp Tịch Vụ là tam tiểu thư nhà Diệp tướng quân, cũng là đích nữ duy nhất của Diệp gia. Khoảng thời gian trước rơi xuống nước, bệnh thật sự nghiêm trọng, rất lâu không khỏi. Tổ mẫu lo lắng cho nàng, dẫn nàng đến Thiên Hoa chùa dâng hương. Không nghĩ đến, ở trong miếu, nàng và nha hoàn Ngân Kiều bị sơn tặc bắt đi. Diệp Tịch Vụ cùng Ngân Kiều, thừa dịp sơn tặc không chú ý, chạy trốn xuống núi. Chủ tớ chạy rất xa, nhưng đã bị sơn tặc phát hiện. Lúc Tô Tô xuyên đến người Diệp Tịch Vụ cũng chính là lúc này, nha hoàn đẩy nguyên chủ để nguyên chủ chạy trốn. Trên chân Tô Tô đau đớn, nàng cúi đầu nhìn, mắt cá chân sưng to. Tô Tô bỏ qua sự đau đớn, bắt đầu tìm đường. Nàng một chân đi trên tuyết, vừa đi vừa che dấu vết chân, nàng thở mạnh, bước chân không dừng lại. Không biết sơn tặc khi nào sẽ trở về, nếu hiện tại phát hiện nàng, tình cảnh của nàng tuyệt đối sẽ không tốt . Một nữ tử yếu đuối, rơi vào tay sơn tặc, nghĩ thôi cũng biết sẽ là kết cục gì. Nàng đi không bao lâu, trên nền tuyết sột soạt vang lên bước chân. Tô Tô vội vàng trốn phía sau tảng đá. Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, mấy người cao lớn thô kệch đến gần. “ Đồ phế vật, chỉ là một nữ nhân mà các ngươi cũng để nàng ta chạy.” Người cầm đầu thở mạnh, đánh một chưởng trên đầu thủ hạ. “ Đại ca” Thủ hạ ăn đánh , không dám phản kháng, bất an nói Tình báo của chúng ta lầm, cô gái kia không phải cái gì mà phú thương nữ nhi mà là khuê nữ của Diệp đại tướng quân.” Tên sơn tặc đầu sỏ vê mặt dữ tợn run run, rất khó coi. Lẽ nào sơn tặc không sợ binh mã của triều đình? Ánh mắt của hắn trở nên hung ác “ Nếu đã như vậy, càng phải tìm được người, diệt trừ hậu hoạ về sau.” “ Nhìn ta làm cái gì, còn không mau tách ra tìm.” Tô Tô ở phía sau vách đá, tiếng bước chân cách nàng ngày càng gần. Nàng nhíu mày, chuẩn bị tốt khi bị phát hiện. Cũng may tiếng bước chân ở bên người nàng dừng một chút, lại đi phương hướng khác. Tô Tô cẩn thận đợi một lát, không nhúc nhích. Đợi đến lúc bọn họ không có động tĩnh, nàng lúc này mới nhìn qua. Trên nền tuyết trắng dấu chân đã hỗn độn, bọn sơn tắc đã không thấy. Tô Tô tính toán rời đi, đột nhiên một sơn tặc quay đầu hô lớn “ Đại ca, người mau tới, nữ nhân kia ở chỗ này.” Tô Tô không chút do dự, quay đầu chạy. Nhưng mà sơn tặc phía sau rất nhanh đã đuổi kịp. Thân thể này tương đối suy yếu, trước mắt Tô Tô mông lung, tuyết trắng xoá một mảnh, không nhìn rõ con đường phía trước, nàng đột nhiên đụng vào một người. Mấy mũi tên bắn vèo vèo phía sau nàng, sơn tặc hét kên rồi ngã gục. Tô Tô ngước mắt, thấy một gương mặt thanh tuyển. Thiếu niên một thân áo bào trắng, mơ hồ giống với tuyết, gương mặt hắn thon gầy, mắt đen nhánh, nhìn có vài phần lạnh nhạt. Làn da hắn rất trắng, môi đỏ tóc đen, xinh đẹp đến kinh người, nhưng bởi vì đôi mắt bình tĩnh đạm mạc nên không có vẻ nữ nhi. Lúc Tô Tô đụng vào hắn, hắn vẫn không nhúc nhích. Nhưng đến khi chạm vào ánh mắt của hắn, hắn hơi kinh hoàng mà mở mắt. Thiếu niên đỡ lấy nàng, thấp giọng nói “ Thật xin lỗi, Tam tiểu thư, ta tới chậm.” Tô Tô không rõ nguyên nhân, đành phải lắc đầu. Nói mấy câu công phu, bọn sơn tặc kẻ chết người bị thương, kẻ còn sống thì chạy đi. Binh lính phía sau thiếu niên ôm quyền “ Tam tiểu thư, Thuộc hạ đến muộn.” Tô Tô nhớ tới người đẩy mình, tiểu nha đầu để mình chạy trước, ngước mắt nói “ Ngân Kiều còn ở trong tay bọn họ, mời ngươi hỗ trợ tìm Ngân Kiều.” Thiếu niên mắt đen nhìn nàng “ Được, ta giúp người đi tìm.” Bọn lính phân tán đi tìm Kiều Kiều. Thiếu niên rũ mắt, dò hỏi “ Người bị thương?” Chưa đợi Tô Tô trả lời, hắn đã bế nàng lên. Bỗng nhiên bị thiếu niên xa lạ bế lên, Tô Tô có vài phần kháng cự, nàng luống cuống, một chốc không dám giãy giụa, ngước mắt đánh giá hắn. Có một vấn đề rất lớn. Nàng tuy có một phần ký ức của Diệp Tịch Vụ, nhưng nàng không có cách nào biết hết tất cả mọi người. Cho nên, người trước mắt này, rốt cuộc là ai? Người trong ngực hắn không ấm áp, ngược lại vô cùng lạng. Tô Tô ở trong lòng hắn cũng chẳng dễ chịu gì, lạnh đến phát run, nàng nghĩ “ Ta vừa rơi xuống núi, đụng vào đầu, ký ức có chút hỗn loạn. Thật xin lỗi, ta không nhận ra ngươi…” Tiếng nói vừa dứt, chi sắt trong mắt thiếu niên sinh ra vài phần kỳ quái. Cảm xúc này không duy trì được lâu, hắn thật nhanh khôi phục như cũ, nói “ Ta là Đạm Đài Tẫn, ba tháng trước chúng ta đã thành thân.” Lời này vừa nói ra, thân thể Tô Tô cứng đờ, không thể tưởng tượng được mà ngước mắt. Bông tuyết rơi ở người hắn, đến sắc mặt hắn cũng lạnh. Thiếu niên ôm nàng khẩn trương một chút, nhẹ giọng nói “ Tam tiểu thư, nàng lạnh không?” Hắn mắt đen tóc đen, nhìn qua gầy yếu mà vô Tô Tô đánh giá hắn, hắn an tĩnh rũ mắt, có vẻ cung kính hèn nhát bỉ ổi. Thân thể Tô Tô cứng đờ. Nàng nhấp môi, che dấu cảm xúc. Tô Tô không hề nghĩ tới, trước mắt là thiếu niên gầy yếu thế nhưng lại là đối tượng của nàng. Tương lai phía trước, đụng một chút giết người, bóp nát hồn phách Ma Vương. Nàng dựa trước ngực hắn, cảm giác được thân hình cao dài gầy trơ xương, xương cốt cộm người. Nháy mắt trong đầu nàng xẹt qua trăm loại phương thức giết người. Ý tưởng này vô cùng mãnh liệt, tay cơ hồ theo bản năng, lặng lẽ chuẩn bị một chiêu ám sát. Tô Tô chợt nhớ tới, nàng bây giờ là người phàm. Thân thể vừa lạnh vừa đau, đổi lại là nguyên chủ đã sớm không giữ được thanh tỉnh, Tô Tô miễn cưỡng chống lại giờ đã tới cực hạn. Nàng ý đồ giãy giụa muốn rời đi sự ôm ấp của tà vật này, nhưng nàng sớm đã không có sức lực, ngay sau đó Tô Tô hai mắt tối sầm, mất đi tri giác. Thiếu niên đang đi liền dừng lại. Sau khi nàng ngất xỉu, hắn lúc này mới rũ mắt, nhìn thiếu niên trong lòng. Thiếu nữ sắc mặt tái nhợt, ngày thường ương ngạnh, khiến người ta chán ghét, thế nhưng ở băng thiên tuyết địa, hiện ra vài phần nhu hoà . Hắn nhíu mày, ngay sau đó chuyển tầm mắt, hướng tới bên ngoài sơn lâu sau binh lính của Diệp tướng quân mang nha hoàn Ngân Kiều bên người Diệp Tịch Vụ về. Nha đầu kia ngã trên mặt tuyết. Đạm Đài Tẫn lẳng lặng nhìn thi thể trên mặt đất. Trên người Ngân Kiều có mấy chục vết thương, quần áo hỗn độn, bụng đầy máu, máu thịt trên mặt mơ hồ. Trong không khí toả ra mùi máu. Binh lính hỏi “ Điện hạ xử lý như thế nào?” Hắn chỉ nhìn thoáng qua, nhẹ nhàng bâng quơ nói “ Chết rồi à, vậy thì thiêu đi.” Ngữ khí giống như phiêu phiêu, tuyết năm nay rơi thật dày. Xe ngựa lắc lư, Lê Tô Tô mơ một giấc mộng. Nàng mơ thấy mình khi còn nhỏ. Nàng sinh vào 500 năm sau, là đệ nhất tiên môn chưởng chi nữ. Vốn là thân phận quý giá, nhưng mà Lê Tô Tô tương đối xui xẻo. Việc này nói ra rất dài, thời đại của nàng, tà ma giữa đường. Đơn giản mà nói, yêu ma thành chúa tể, người tu chân cùng phàm nhân, ngược lại không thể quang minh tồn tại. Ai cũng không biết tà vậy kia, rốt cuộc ra đời khi nào. Nhưng từ khi hắn ra đời cho đến nay, thủ đoạn tàn nhẫn, đánh cho tiên môn liên tiếp thất bại. Mới đầy còn có thông tin tà tông môn có ý đồ bao vây diệt trừ hắn, sau này lại co người tu chân tàn nhẫn chôn ở “ Vạn tiên trủng”, hồn phi phách tán. Vô số Tiên Tôn ngã xuống, còn lại tông môn thì sợ hãi, chỉ có thể trốn đi kéo dài hơi tàn. Từ đây, nhắc tới hắn, chỉ cảm thấy sợ hãi. Không gian u ám, ma khí che lại linh khí, vô pháp tu hành. Nhân gian ôn dịch tàn sát bừa bãi, thi hoành khắp nơi. Lê Tô Tô ở thế giới như vậy mà lớn lên. Hiện tại thân thể phàm nhân này rất mệt, Lê Tô Tô thế nhưng mơ thấy nàng khi còn nhỏ. Kỳ thật nàng hồi lâu chưa từng nhớ tới cái này ác mộng. Lúc đó nàng vừa mới hóa hình, vẫn là cái tiểu nữ hài, giữa trán một chút lửa đỏ chu sa. Chưởng môn cha nói “Tô Tô không thể ra tông môn, nếu không bị yêu ma bắt lấy, liền sẽ đem con ném cho Ma Vương.” Áo xanh Tiên Tôn chỉ vào linh vị thứ nhất. “Thấy không, đây là đại sư thúc của con là Ma Vương giết.” Lại chỉ hướng linh vị thứ hai. “Đây là ngũ sư thúc của con, Ma Vương giết, hồn đều tan.” Tay chuyển qua linh vị thứ ba, tiểu loli Tô Tô khuôn mặt nhỏ, nghiêm túc gật đầu, nói tiếp “Con biết, đây là nhị sư bá, cũng là Ma Vương giết, lúc chết tính cả hắn bản mạng pháp khí, đều cùng nhau bị bóp nát. Tô Tô tương lai lớn lên, nhất định vì sư thúc các sư bá báo thù.” Chưởng môn nhìn phấn điêu ngọc trác, hạo nhiên chính khí nữ nhi , vui mừng gật gật đầu. Nhưng mà Tô Tô rốt cuộc còn nhỏ, không bao lâu, nàng thế nhưng bị đồng môn sư huynh trốn chạy, lừa ra tông môn. Giây tiếp theo, nàng bị yêu ma bắt được. Yêu ma nhóm vây quanh nàng, khen phản đồ sư huynh nói “Ngươi làm không tồi, tiểu nữ oa oa này linh hồn rất thuần túy, linh hồn thạch đều sáng, Ma Tôn nhất định thưởng mạnh!” Phản đồ cúi đầu khom lưng, cực kì vui vẻ. Bọn họ hiến Tô Tô cho Ma Vương. Ma cung máu tươi ào ạt, tối tăm lại âm trầm Tô Tô lần đầu tiên trải qua sự tình này, chung quanh các yêu quái trêu chọc nàng, nàng đánh không lại, trốn cũng không thoát Cuối cùng nữ hài gấp đến nỗi hóa thành nguyên hình, dùng cánh che lại gương mặt, khóc. Đó là nàng lần đầu tiên nhìn thấy Ma Vương, là kẻ giết sư thúc sư bá của nàng. Hắn rất cao, ngồi ở vương tọa thượng, quanh thân quanh quẩn sương đen. Áo choàng màu đen bao vây lấy thân thể, chỉ lộ ra một đôi mắt không hề cảm tình. Ma Vương màu da trắng bệch, hắn chống cằm, bễ nghễ nhìn nàng. Ma cung ngọn đèn dầu thiêu đến “Đùng” rung động. Tiểu nữ oa bị lừa tới ma quật, lại hối hận lại thương tâm, khụt khịt đến nấc. “Ta tới nhập vào Ma Tôn, đây là ta đưa cho Ma Tôn lễ vật.” Sư huynh chỉ vào Tô Tô, lấy lòng mà cười. Nhưng mà ngay sau đó, hắn trừng lớn đôi mắt, trong cổ họng phát ra “Hiển hách” thanh âm, máu ừ hắn khóe miệng uốn lượn lưu lại. Sư huynh cứ như vậy Dễ dàng chết, Tô Tô lặng lẽ dời cánh, trừng lớn đôi mắt. Ma Vương vươn ngón tay tái nhợt, xách tiểu nữ hài lên. Đôi mắt to của Tô Tô quật cường nước mắt, chính là không chịu “Ta không sợ ngươi!” Nàng cho rằng giây tiếp theo, liền đến phiên chính mình. Ma Vương đánh giá nàng hồi lâu, giơ tay đem nàng ném trở về Hành Dương tông. Ai cũng không biết, Ma Vương vì cái gì không có giết Tô Tô, ngay cả Tô Tô cũng không rõ. Bao nhiêu năm sau, các trưởng lão bói toán, quyết định chọn lựa một người, đưa đến 500 năm trước, biết rõ ngọn nguồn của Ma Tôn, ngăn cản hắn thức tỉnh, cứu vớt thương sinh. Quẻ tượng đổi tới đổi lui, cuối cùng chỉ vào Lê Tô Tô. Tô Tô “……” Chợt có đại đạo sứ mệnh sắp lao tới. Trong mộng, một loạt linh vị vây quanh Tô Tô, cố lên cổ vũ nàng. Tô Tô hướng về phía đó ôm ôm, tỉnh lại. Nàng đã là không ở chỗ tuyết kia, dưới thân giường đệm ấm áp, trong phòng quanh quẩn ấm hương nhàn nhạt. Than lửa đốt đến chính vượng, làm má nàng nhiễm nhợt nhạt ửng đỏ. Trước mắt là một đại nha đầu tầm mười lăm mười sáu tuổi, thật cẩn thận hành lễ “Tiểu thư, người tỉnh rồi.” Nàng nâng Tô Tô dậy, giúp Tô Tô uống miếng nước. Yết hầu Tô Tô rất đau, sặc ho khan vài tiếng. Tiểu nha đầu sắc mặt nháy mắt trắng bệch, quỳ trên mặt đất “Tiểu thư tha mạng, Xuân Đào không phải cố ý.” Dứt lời, liền ngẩng đầu lên, một tiếng một tiếng, đâm cho mặt đất bang bang rung động. Hiển nhiên sợ Tô Tô đến muốn mệnh. Nguyên chủ Diệp Tịch Vụ, tính cách bất thường, gần như hung tàn. Nhìn Tô Tô ho khan, đem nhân gia dọa thành cái dạng gì không biết. Tô Tô lắc đầu, tận lực không dọa đến nàng, nói “Ngươi đứng lên đi, không trách ngươi.” Xuân Đào thấp thỏm đánh giá sắc mặt Tô Tô, đổi lại ngày trước, tiểu thư thân thể không khoẻ, định sẽ không tha nàng. Nàng cẩn thận quan sát sắc mặt tiểu thư, thấy tam tiểu thư xác thật không tính toán trừng phạt chính mình, Xuân Đào nhẹ nhàng thở ra, vội vàng đem chén trà đặt xuống . “Đây là ở nơi nào?” Tô Tô hỏi. Tiểu nha đầu nói “Đã không ở trong chùa, về tới trong phủ. Tiểu thư, người ngủ hai ngày.” Tô Tô hỏi “Xuân Đào, Đạm Đài Tẫn đâu?” Nàng theo Tu Chân giới mọi người gọi “Ma Vương”, “Tà vật”, hiện tại gọi tên thật Ma Vương có chút kì quái. Xuân Đào quan sát sắc mặt nàng, nhỏ giọng mà nói “điện hạ sau khi hồi phủ, ở mặt băng quỳ, Xuân Đào giúp ngài giám sát, điện hạ tuyệt đối không có đứng lên.” Tô Tô kinh ngạc nhìn Xuân Đào, cái gì? Quỳ? Trong đầu hiện lên một đoạn ngắn, Tô Tô cuối cùng nhớ tới, là chuyện như thế nào. Đây là nguyên chủ trước khi bị sơn tặc phân phó. Tô Tô hôn mê hai ngày, nói cách khác, Đạm Đài Tẫn ở băng thiên tuyết địa, đã quỳ hai ngày. Tô Tô nghĩ nghĩ, hỏi Xuân Đào “Ngươi có thể cho ta một chiếc gương được không ?” Xuân Đào vội vàng lấy gương đồng, nàng lặng lẽ nhìn tam tiểu thư, tam tiểu thư lần đầu tiên dùng ôn hòa ngữ khí cùng chính mình nói chuyện! Tô Tô đánh giá thân thể hiện tại của mình, trong gương, chiếu ra một gương mặt ngây ngô, ước chừng mười sáu bảy tuổi đại. Mắt hạnh thượng kiều, môi anh đào, không thể xưng là tuyệt sắc, giống với kiểu tiểu cô nương nhà bên xinh đẹp Tô Tô thử cười, nháy mắt mang đến hương vị vui sướng. Kỳ thật, trọng điểm của Tô Tô, cũng không phải xem nguyên chủ trông như thế nào. Nàng đánh giá gương mặt này hồi lâu. Lâu đến Xuân Đào nơm nớp lo sợ, nhịn không được hỏi “Tiểu thư, người đang xem cái gì.” Sẽ không lại oán trách chính mình sinh ra không bằng đại cô nương có phong tình đi? Tô Tô nghĩ thầm Sư bá từng dạy nàng xem tướng mạo, khẩu vị nhâm quý phương bắc trung, môi nếu đan chu thế muốn trường. Răng trắng tế nhiều tề càng mật, tự nhiên đất bằng làm công vương. Hiện tại nàng xem này tướng mạo, nhất định sống không quá hai mươi, là mệnh chết yểu. Tô Tô thực nghi hoặc, tuy nói tuổi thọ của phàm nhân chỉ giây lát, nhưng thân thể này tuổi còn nhỏ, thế nhưng chú định sẽ chết sớm? Mặc dù thân thể người đổi thành Tô Tô, cũng không hề có dấu hiệu thay lai của nàng sẽ chết như thế nào?Không biết vì cái gì, Tô Tô lập tức liên tưởng khởi Ma Vương đang quỳ bên ngoài. Chính đạo thiếu nữ Lê Tô Tô, bỗng nhiên nâng tầm mắt.
Thành lâu phía trên, cùng đường bí lối sau, phản quân thanh kiếm đặt tại ta trên cổ. Hắn cười to hỏi Đạm Đài Tẫn “Ngươi phu nhân cùng Diệp tiểu thư, chỉ có thể sống một cái, ngươi tuyển ai?” Hệ thống xem một cái khóc chít chít nữ chủ Diệp Băng Thường, khẩn trương nói Ký chủ, hắn khẳng định tuyển ngươi. Đạm Đài Tẫn không chút do dự “Thả Băng Thường.” Hệ thống Nga khoát. Ta Nga khoát. Hệ thống an ủi nói Đạm Đài Tẫn khẳng định là biết ngươi gia đại nghiệp đại, ám vệ nhóm sẽ cứu ngươi. Đạm Đài Tẫn xác thật nghĩ như vậy, bất quá kia ngày sau tới, ta hướng hắn cười, ở hắn vỡ vụn dưới ánh mắt, làm trò 30 vạn đại quân, từ trên thành lâu nhảy xuống. Liền một khối hoàn chỉnh thi thể cũng chưa để lại cho hắn. Đây là ta vì Đạm Đài Tẫn tuyển be kết cục. Cảnh cùng nguyên niên, nguyên ngọt sủng văn nam xứng Đạm Đài Tẫn một đêm đầu bạc, điên cuồng tàn sát dân trong thành, chém giết nguyên nữ chủ Diệp Băng Thường. Mà ta nhìn thấu mấy năm nay vô vọng tình yêu, niết bàn lúc sau, rốt cuộc trở lại Tu Tiên giới, hôm nay đương đoàn sủng tiểu tiên tử cũng thập phần sung sướng. nghe nói, sau lại rất nhiều năm, ta là toàn bộ Tu Tiên giới, nhắc tới là biến sắc, đọa thần bạch nguyệt quang 【 trời sinh tà vật thật bệnh kiều nam chủ X chữa khỏi hệ tiểu tiên nữ nữ chủ 】 Đạm Đài Tẫn ra đời chi sơ, chưa bao giờ đã khóc. Bị xẻo đôi mắt, bị đoạn gân mạch, không ai thấy hắn yếu ớt thần thái. Thẳng đến sau lại kia một ngày, mọi người vĩnh sinh khó quên, hắn một mặt cầu xin, một mặt huyết lệ như châu, đại viên đại viên, đi xuống rơi xuống. Gỡ mìn 1, ngôi thứ ba viết văn, nữ chủ nhảy thành lâu là vì hoàn toàn rời đi nam chủ, không phải tìm chết, nàng là toàn văn nhất tích mệnh người. 2, tiên hiệp bối cảnh, giai đoạn trước nhân gian thiên, hậu kỳ tu chân thiên. Nam chủ mỹ cường thảm thật bệnh kiều, phát bệnh thời điểm chính là một cái nắm lấy không chừng xà tinh bệnh. 3, nam chủ họ kép đạm đài, niệm [tán tái]. 4, nam chủ giai đoạn trước thích quá nữ xứng, hậu kỳ là nữ chủ hèn mọn liếm cẩu, tình nguyện cấp nữ chủ đương lô đỉnh cái loại này. 5, nữ chủ giai đoạn trước đối nam chủ cảm tình, là đồng tình áy náy, cho nên quen thuộc ta văn phong đều biết, nhạc dạo ngược nam. Cảm thấy lôi hoà bình điểm cái xoa, không cần nhắn lại nói cho ta, xem văn mà thôi, tâm bình khí hòa, chúc sinh hoạt vui sướng ~ —— chụp hình đệ nhất bản văn án Tag Xuyên qua thời khôngTiên hiệp tu chân Từ khóa tìm kiếm Vai chính Lê Tô Tô ┃ vai phụ Đạm Đài Tẫn tántái ┃ cái khác Một câu tóm tắt Ta là Ma Vương chết đi hắc ánh trăng Lập ý Cứu vớt không viên mãn nhân sinh
Tên truyện Hắc Nguyệt Quang cầm chắc kịch bản BE Tác giả Đằng La Vi Chi Thể loại Ngôn tình, cổ đại, tiên hiệp, tu chân, xuyên việt, báo thù, nghịch tập, ngược tra Tình trạng Drop 77/139 chương Edit Thanh Ninh Bìa Mộc Cameo, MMOC GIỚI THIỆU TÓM TẮT Trên cổng thành, sau khi cùng đường bí lối, kiếm của phản quân đặt trên cổ ta. Hắn ta cười to hỏi Đạm Đài Tẫn “Phu nhân của ngươi hoặc là Diệp tiểu thư có thể sống, ngươi chọn ai?” Hệ thống nhìn Diệp Băng Thường khóc huhu, lo lắng nói Ký chủ, chắc chắn hắn sẽ chọn ngươi. Đạm Đài Tẫn không chút do dự “Thả Băng Thường.” Hệ thống Ồ. Ta Ồ. Hệ thống an ủi Chắc Đạm Đài Tẫn biết ngươi gia đại nghiệp đại, nhóm ám vệ sẽ cứu ngươi. Đạm Đài Tẫn nghĩ như vậy thật, nhưng sau đó, ta cười với hắn, ở dưới ánh mắt tuyệt vọng của hắn, làm trò trước mặt 30 vạn đại quân, nhảy xuống từ trên thành. Đến một thi thể hoàn chỉnh cũng không để lại cho hắn. Đây là kết cục BE ta chọn cho Đạm Đài Tẫn. Năm đầu đăng cơ, tân đế Đạm Đài Tẫn một đêm đầu bạc, điên cuồng tàn sát dân trong thành, chém giết Diệp Băng Thường. Mà ta nhìn thấu mấy năm nay tình yêu không có hy vọng, sau khi niết bàn, cuối cùng trở lại Tu Tiên giới, hôm nay làm tiểu tiên tử rất sung sướng. Nghe nói, sau rất nhiều năm, ta là đọa thần bạch nguyệt quang toàn bộ Tu Tiên giới nhắc tới là biến sắc [Nam chính trời sinh tà vật đại ma vương VS Nữ chính chính đạo] Từ lúc ra đời, Đạm Đài Tẫn chưa bao giờ khóc. Bị móc mắt, bị cắt gân mạch, không ai thấy vẻ mặt yếu ớt của hắn. Cho đến một ngày kia, mọi người cả đời khó quên, hắn vừa cầu xin vừa huyết lệ như châu, từng giọt từng giọt lớn chảy xuống. +Gỡ mìn 1, Viết văn ngôi thứ ba, nữ chính nhảy thành là vì hoàn toàn muốn rời khỏi nam chính, không phải tìm chết, nàng rất luyến tiếc sinh mệnh. 2, Bối cảnh tiên hiệp, giai đoạn trước nhân gian, sau này là tu chân giới. Nam chính mỹ cường thảm đại ma vương, lúc phát bệnh thì không biết đâu được, tính chiếm hữu rất cao. 3, Nam chính họ kép Đạm Đài, đọc là [tán tái]. 4, Nam chính giai đoạn trước từng thích nữ phụ, sau này yêu nữ chính tha thiết. 5, Cảm tình giai đoạn trước của nữ chính với nam chính là đồng tình áy náy. Từ khóa tìm kiếm Vai chính Lê Tô Tô, Đạm Đài Tẫn tántái ┃ vai phụ Tiêu Lẫm Công Dã Tịch Vô, Diệp Băng Thường, Nguyệt Phù Nhai, Dao Quang┃ cái khác Một câu tóm tắt Ta chết rồi sao hắn thương tâm như vậy? Ý chính Cứu vớt nhân sinh không viên mãn LƯU Ý Chê “Góc An Yên” làm chen từ chương nhà mình drop mà không hỏi lấy một câu nhé. Truyện edit còn lậm cv kha khá. Update 2023 Truyện này bị tác giả của bộ “Trên giường của ta có quỷ” tố đạo.
【 Phản sáo lộ hệ thống + Tận thế cứu rỗi + Hoang dã cầu sinh + Điên phê Yandere + Ngược luyến tình thâm + Nóng kịch IP+ Đồng nhân văn + Sa điêu 】 Thẩm Ức là trọng độ sách nghiện kẻ yêu thích. Cái gọi là thích sâu, trách chi cắt. Nàng bất mãn đủ loại bình thản kịch bản, thế là cầm bàn phím lưu lại đủ loại đen bình. Không nghĩ tới, báo ứng tới nhanh như mình vậy mà tiến vào phản sáo lộ trong hệ thống, cứu vớt các lộ nhân vật chính ở tại thủy hỏa, chỉ có tích phân đầy 100 phân mới có thể rời là Thẩm Ức bắt đầu mênh mông tích phân lộ......
hắc nguyệt quang cầm chắc be kịch bản